Thứ Ba, ngày 24 tháng 4 năm 2012



Khi nào còn yêu người ta còn tha thứ lỗi lầm cho nhau…

Tự mình phải hiểu mình thôi

Làm thân con gái một đời

Buồn lo lặng vào trong mắt

Nụ cười cứ nở trên môi



Bây giờ em mới thật sự thấm ý nghĩa của 4 câu thơ này. Đã gần hai tháng nay em phải cố cười, cười với anh, cười với mọi người nhưng lúc này đây thì em không thể cố được nữa…

Em ước gì mình là mặt trời kia để có thể là những tia nắng mà thực chất chính là những giọt nước mắt của mình đem sưởi ấm cho thế gian. Để có thể nghĩ rằng biết đâu nỗi buồn của mình lại chính là niềm hạnh phúc cho người khác…. Nhưng sau khó quá…!

Nếu bạn yêu thương một ai đó để rồi nhận ra rằng người đó đã không thuộc về mình thì hãy để cho họ ra đi. Bởi vì trong tình yêu ta cần cho hơn là nhận. Em đã không làm gì để níu giữ tình yêu của mình cũng bởi vì ý nghĩ như thế…. Nhưng em thật sự thất vọng. Cái tin anh có người khác không đủ bất ngờ để làm em sóc, không ngờ anh lại thay đổi nhanh đến như vậy… Mà cũng phải thôi, anh là thuyền, anh thuộc về biển cả bao la, thuộc về những con sóng rong chơi hoài không biết chán. Và còn em, em chỉ là bờ cát. Em, em thuộc về đất liền, thuộc về con đường nhỏ giữa đồng có hai hàng cây tu hú xanh bốn mùa mà chẳng bao giờ thấy quả, thuộc về cái tàu cao tóc lộng gió, thuộc về những tán cây mát rượi chờ trăng lên, thuộc về cơn mưa trong veo chiều tháng sáu, thuộc về những phố dài thơm mùi lá xà cừ, thuộc về cái hành lang tầng hai mỗi lần mỉm cười cầm chiếc chìa khóa phòng nghe nhìn trong tay…




Em không phải là mối tình thứ nhất, cũng chẳng phải là mối tình cuối cùng của anh. Em đang tự hỏi: đến bao giờ thì con thuyền tình yêu của anh mới cặp bến…, Em đã từng lấy anh làm chổ dựa, lấy lời hẹn ước ba năm làm mục đích. Lấy khoảng thời gian xa cách đằng đẳng làm niềm tin… để chắc chắn rằng không gì có thể thay đổi được. Vậy mà…. giờ đây đã đậu đại học. Đang ngồi giữa lòng thành phố đầy ồn ào náo nhiệt mà sao cảm thấy xa lạ và lạc lỏng quá!... Anh chỉ gần đây thôi, mười lăm phút đi bộ mà xa vời như không thể với tới. Dẫu sao thì cũng phải cố gắng thôi. Cuộc sống sinh viên đã tạo cho em một bộ mặt biết cười hơn. Vả lại, mầy cũng vốn là một người mạnh mẽ cơ mà phải không ngố! Hãy cố lên. Hãy dành thời gian cho học tập, dành tình thương yêu cho gia đình, bè bạn, dành sức lực cho những khó khăn của bốn năm nữa. Rồi mầy sẽ thành một cô giáo giỏi, sẽ được hạnh phúc….




Còn anh, chỉ xin anh một điều. Hãy tặng riêng cho em những kỉ niệm, anh đừng bao giờ tặng một ai đó những bông hoa hướng dương, đừng bao giờ cùng ai đó đi vào con đường nhỏ có hai hàng cây tu hú, chỉ thế thôi… được không? Và còn một điều nữa, anh nên đi tìm bến đậu cho con thuyền tình yêu của mình đi thôi. Nhở biển nỗi bảo thì sao? Đấy là lời khuyên chân thành của một cô em gái đúng như anh mong muốn đấy và cũng để anh không phải nhận thêm cô em gái nào bất đắt dĩ nữa….

Cảm Xúc Trong Tôi: Kết Thúc Thôi...Ngốc ạ..!!!

Cảm Xúc Trong Tôi: Kết Thúc Thôi...Ngốc ạ..!!!http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mot-Chut-Quen-Anh-Thoi-Bao-Thy/ZWZFUD8Z.html

Cảm Xúc Trong Tôi: Cảm ơn đời...Cảm ơn anh...Cảm ơn tất cả......

Cảm Xúc Trong Tôi: Cảm ơn đời...Cảm ơn anh...Cảm ơn tất cả......http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mot-Chut-Quen-Anh-Thoi-Bao-Thy/ZWZFUD8Z.html

Cảm ơn đời...Cảm ơn anh...Cảm ơn tất cả......


....
Cảm ơn các bạn, những người đã chế nhạo tôi. Không có các bạn, tôi hẳn đã không biết giá trị đích thực của nước mắt....
.....
Cảm ơn các bạn, những người không hề yêu mến tôi. Nếu không có các bạn, tôi hẳn sẽ không biết quý trọng tâm thân mình....
.....
Và cảm ơn các bạn, những người bỏ rơi tôi, nhất là anh....Vì nếu như không có các bạn, nhất là không có anh, tôi sẽ chẳng nghiền ngẫm, khám phá hết bản thân mình....
.....
Nhưng các bạn, những người nghĩ tôi chỉ "bỏ đi", tôi xin được cám ơn nhiều nhất. Bởi những suy nghĩ ấy sẽ khiến tôi phải cố gắng hơn....và có chút nhẫn tâm hơn....
....
Một lần nữa...xin cảm ơn tất cả các bạn....cảm ơn những con người....cảm ơn anh...cảm ơn những nổi đau của anh và mọi người mang lại để tôi mạnh mẽ hơn, nhẫn tâm hơn, và tha thiết sống hơn...
.....
Cảm ơn....và cảm ơn tất cả...

<<<<<<<<VÀ>>>>>>>
....
Cảm ơn mẹ....vì mẹ đã sinh con ra đời, cảm ơn mẹ đã che chở cho con mỗi khi đời con gặp giông bảo, và cảm ơn thượng đế, cảm ơn tạo hóa đã ban phúc lành cho con đến bên mẹ...để cho con...được làm con của mẹ... Con sẽ mạnh mẽ, sẽ rất mạnh mẽ, mẹ nhé....Con yêu mẹ....Mãi nâng bước chân của con đi như thế Mẹ nhé....!!

Kết Thúc Thôi...Ngốc ạ..!!!

Hôm nay ngốc đi, đi ngoài đường đông đúc người qua lại, ngốc thoáng ngẫn ngơ, thoáng buồn...và thoáng chút cô đơn....Ngốc nghĩ thầm....buồn....biết bao con người, nhưng liệu có một ai là của ngốc, ngốc giỏi mắt kiếm tìm..... 
Rồi mưa to, to lắm, ngốc lặng lẽ nhìn mưa, đưa tay đón những cơn mưa mà cứ như hứng từng giọt máu nhẹ chảy trong tâm hồn, chẳng biết vô tình hay cô ý mà trú mưa cạnh con hẻm nhà anh, đậu xe xong ngốc mới giật mình.....và rồi....biết bao cảm xúc dâng lên, bao kỉ  niệm lại ùa về....ngốc không biết là mình vẫn đang đứng ngoài mưa, và ngốc đã khóc.....Những giọt nước mắt hòa lẫn với những giọt mưa vô tình làm tim ngốc như muốn vỡ tan đi....Ngốc đứng lặng.....đau buốt....
....

Một cái tên, một hình ảnh thân quen sao mà ngốc muốn được nhìn thấy quá! Ngốc nhớ quay quắc....và rồi....ngốc phóng xe ra đường, mặc kệ mưa, mặc kệ mình đang sốt....ngốc cứ chạy, chạy như một cái xác vô hồn, chạy để trốn khỏi nổi nhớ về anh..... Lòng cứ nhủ thầm chén đắng..."Anh hãy quên em đi"...và ngốc cũng sẽ ...."Một chút quên anh thôi"...


....
Đã gần một tuần qua, ngốc không dám bén mãn tới trang blog, vì ngốc biết cảm xúc của mình vẫn chưa vơi, ngốc biết mình vẫn lặng lẽ khóc thầm mỗi khi ghi ghi chép chép hay lướt mắt nhẹ qua đây....Đã một tuần, ngốc về nhà, cố tìm quên anh bằng mọi cách....nhưng hỡi ơi...tâm trí ngốc cứ choáng hết tất cả cái hình bóng của anh, về nhà, tấm thân ngốc gầy guộc, hốc hác, mẹ nhìn mà lòng xót xa....đau....
....
Từ hôm nhận được lời đề nghị.....lấy chuyện tình của ngốc trên blog ra và viết thành bài đăng......làm cột móc đầu tiên cho khởi nghiệp của ngốc hành nghề viết lách.....từ khi Cô tình cờ đọc được mấy trang nhật ký của ngốc....Ngốc đã từ chối thẳng thừng, tình cảm, "định mệnh" của ngốc và "Tinh iu" và anh vẫn mãi là một hồi ức đẹp....dù rằng đau, dù rằng tê tái, ngốc vẫn muốn giữ cho riêng mình, ngốc đã ghi vào những trang sử được khắc bằng mực máu của con tim chứ chẳng phải bằng mấy tin phóng sự, mấy mẫu truyện ngắn tình yêu như thế.....Tình yêu về anh đã được ngốc tôn thờ, không thứ gì có thể làm xóa mờ hình ảnh ấy....
....
Cũng lắm người bảo ngốc cố chấp, cứ khư khư ôm mãi cái quá khứ đau khổ mà chẳng chịu chôn đi....Lắm người cũng bảo, ngốc dễ thương, xinh đẹp, hiểu chuyện, sâu sắc thì dễ tìm được cho mình người tâm đầu ý hợp, tội tình gì đầy đọa bản thân vào một mối tình tuyệt vọng, không kết quả.... Tuy thế, ngốc vẫn thấy lẻ loi, thấy cô đơn anh à! Đúng là ngốc khờ thật...phải không anh??? Vì ngốc vẫn yêu anh....
....
Những ngày bỏ học đi Tiền Giang, ghé qua Cay Lậy, rồi đi Cái Bè, đi Hà tiên....Rồi đến tận khi nằm gần cả tuần ở nhà với gia đình...Ngốc thẩn thờ nh lại tất cả những gì được gọi là hoài niệm mà hai đứa đã trải qua....Ngốc cảm nhận được một sự thật, chắc có lẽ cái sự thật này ngốc đã biết ....mà ngốc vẫn cố tình lừa dối bản thân để ngủ quên trong kí ức....trong tìn yêu về anh mà ngốc dệt mộng, dệt mơ mỗi ngày. Mỗi một cách thể hiện tình cảm, mỗi một câu nói, mỗi một cử chỉ....anh có gì đó buồn buồn....Giờ ngốc mới biết.....Chỉ mỗi ngốc biết thôi...Điều đó, vì lẻ gì? và vì sao như thế?... Ngốc đau...!!!
...
Buổi tối ấy chợt đến, ngốc nhắn tin cho anh, là khi ấy.... ngốc đã quyết định xóa đi nhật ký liên lạc về anh, xóa số điện thoại của anh, và xóa hình bóng của anh ở trong tim ngốc.....một người mà ngốc yêu. Lúc ấy, ngốc chỉ muốn quan tâm anh như một người bạn, như một sự cảm thông....nhưng anh giường như không hiểu....anh vô tình...đến độ tàn nhẫn...thế nên....mỗi một phút giây....anh và ngốc lại càng xa nhau hơn...lại càng khó có thể tìm lại tình bạn như lúc đầu.....
....
Nỗi đau kia ngốc đã biến thành sức mạnh, biến thành động lực để ngốc bước qua những vết thương, dẫm đạp lên những vết khứa mà tiếp tục sống. Sống tốt nữa là khác anh à!. Anh biết tại sao không??? .....Ngốc mạnh mẽ là khi ..... ngốc bị cảm rồi ngất lịm đi, trong cơn mê man ngốc vẫn nghe thì thầm bên tai tiếng của mẹ:" Mẹ nè con!", trộn lẫn mỗi tiếng nói êm đềm của mẹ kèm theo đó là những tiếng nấc của ngốc. Nằm trọn lỏm trong đôi tay mẹ, nước mắt của ngốc được lau bằng vuốt ve của người anh, trái tim ngốc được sưởi ấm bằng tình cảm gia đình ấm áp của tất cả những người thân bên cạnh ngốc....
....Ngốc mạnh mẽ là khi trong một buổi sáng hôm nọ, Ba ngốc chợt tái bệnh, và rồi ngốc không khóc, nhưng rồi....ngốc mạnh mẽ, ngốc gạt nhanh những giọt nước mắt yếu đuối, thay mẹ lo toan mọi chuyện.....gọi xe cấp cứu, rồi chuyển viện cho Ba.....mà không có anh của ngốc ở nhà!
....Ngốc mạnh mẽ ...là khi....ngốc lặng thầm trong một góc tối ở phòng ngủ và nghe tiếng anh của ngốc hỏi :" Út nó đâu rồi mẹ, nó còn sốt hay mệt gì nữa không?", Ngốc nghe thế, nước mắt ứa ra rồi chợt tắt lịm, ngốc sẽ không khóc, không bao giờ khóc như thế.... Chỉ xin anh, hãy để ngốc khóc một lần này nữa thôi, chỉ hôm nay thôi....
....Ngốc mạnh mẽ là khi ....khi ngốc nhớ lại cái lần anh của ngốc bị bệnh, lời trăn trối của anh đã được ngốc gật đầu và hứa như một lời nguyền....rằng ngốc hãy mạnh mẽ, ngốc là đứa con có hiếu, nhà chỉ còn mỗi Ba, mỗi Má thôi....cố gắng mà báo hiếu....lo cho Ba, Má thay anh....!!!!! 
.....
Ừm thì ngốc mạnh mẽ, giờ đây....ngốc mạnh mẽ lắm anh à....Tuy chưa thể xóa nhòa đi những kí ức mờ nhạt của anh và của ngốc, tuy chưa có gì là sâu nặng nhưng cũng rất khó lãng quên.....Ngốc đã mạnh mẽ, đã tìm quên anh bằng cách tự tạo cho mình sự bận rộn, thật sự bận rộn.....ngốc phải học lại một môn, đấy là điều để ngốc nhớ và nhủ thầm "vấp ngã từ đâu, thì đứng lên từ đó...", động lực của ngốc đơn giản thế thôi....! Ngốc sẽ học thật tốt kẻ từ hôm nay....
...
Giờ ngốc thật sự bận rộn, bận rộn đến nỗi ngốc quên cả giờ gọi về cho Ba, ngốc xin làm thêm trong một nhà hàng, mà nơi đó, chỉ thật sự những giây phút ở đó, ngốc mới thấy trái tim nhỏ bé của mình không bị lạc loài, và tâm trí thật sự ngơi nghỉ, thôi không nghĩ về anh nữa.....
....
Ngoài thời gian làm việc ở đó, mỗi tối sau 11h30, ngốc tham gia lớp học trực tiếp trên internet, được một người quen giới thiệu. Ngốc lại đọc mấy lời comment và bắt đầu tập tành viết lời bình, nhất định sau này ngốc sẽ là một chuyên viên tư vấn tình yêu, hôn nhân, gia đình.....Nhất định....những gì ngốc muốn...ngốc chưa bao giờ không thực hiện được.....dù một năm, hai năm, năm năm, mười năm....thậm chí vài chục năm nữa....ngốc vẫn muốn thử sức... Nhất định sau này, khi ta gặp lại nhau, khi anh gặp lại ngốc, ngốc sẽ ngẫn cao đầu, sẽ tự hào mà nói rằng,....ngốc vẫn ổn anh à! "Vẫn ổn nhất là từ khi anh bắt đầu xa em, từ khi em đau và em đã dẫm đạp lên những nỗi đau mà sống.....".... Nhất định, nhất định.....ngốc thật sự quyết tâm...!!!
....
Nếu sau này, anh chợt bắt gặp hình ảnh một "tình iu" của anh khác hẳn ngày nào....Đừng bất ngờ anh nhé! Đời đã dạy cho ta phải mạnh mẽ, và sống phải có chút nhẫn tâm...nhẫn tâm cũng chính như khi anh đã nhẫn tâm bóp nát trái tim bé nhỏ của ngốc, nhẫn tâm khi anh đã biết sự ra đi của anh sẽ làm ngốc hụt hẫng, và thậm chí chính anh, chính anh cũng đã bảo rằng...chẳng biết ngốc có thể vượt qua được hay không...mà anh vẫn cứ chia tay.... Mình kết thúc ở đây nhé!....Ngóc sẽ học cách nhẫn tâm....Nếu một ngày, một ngày ngốc thật sự trở nên như thế, và anh hỏi ngốc? vì sao ngốc lại trở nên như thế? Ngốc sẽ trả lời....ngốc học cách nhẫn tâm đó từ anh....!!!
....
Kết thúc trong thanh thảng, trong nhẹ nhàng của ngốc...., kết thúc trong những yêu thương đã hằn sâu thành những vết máu, những vết thương không bao giờ nguyên vẹn. Kết thúc một cuộc tình....để bắt đầu một "Ngốc" mà không bao giờ ngốc nha anh.....!!!
....
Mong anh hãy mạnh mẽ, hãy lý trí.... mà sống! Đừng bao giờ phạm sai lầm với ai như đối với ngốc..... Nếu ngày nào đó, ngóc thật sự thay đổi....ngốc không đổ lỗi rằng do anh, ngốc chỉ có thể nói với anh rằng "Sống ở đời phải nhẫn tâm", "Sống ở đời, muốn sinh tồn thì buột lòng phải mạnh mẽ...." Anh hiểu không!!!!
Nếu muốn nhìn thấy được cầu vòng, thì phải biết chấp nhận những cơn mưa....
...

Muốn đưa tay hứng lấy ánh sáng mặt trời, thì ta phải biết buông đi những thứ không cần thiết mà tay ta đang nắm giữ.....

Thứ Ba, ngày 17 tháng 4 năm 2012

Kỉ Niệm Một Chuyến xe Định Mệnh

Cô ngồi bên bàn học thoáng hình bóng anh ẩn hiện trong đầu, không biết từ khi nào anh trở nên rất quan trọng với cô, choáng hết tâm trí cô như thế! Cô thả hồn về kỉ niệm cũ, về lần đầu tiên mà cô và anh gặp nhau, anh hay bảo với cô rằng : " Định mệnh ta gặp nhau"....nụ cười in hằng trên đôi môi cô....
Cái nắng chói gắt xuyên qua hàng cây kẻ lá, những con người vồn vã ngược xuôi trong đó có một cô bé tóc để dài xỏa chấm lưng đứng bên đường dưới cái nắng gắt da, gắt thịt. Cô đón xe về quê trong những ngày đi học xa nhà. Chiếc xe mang biển số Gò Quao làm cô mừng tít mắt, "thế là cô gặp mai rồi!" Cô bảo thầm như thế. Cô loay hoay tìm cho mình một chỗ ngồi thì chợt hình ảnh một gã con trai trông rất quen mặt làm cô ngẫn ngơ " Sao giống bạn mình quá!", ánh mắt đi kèm suy nghĩ và hành động, cô bước đến ngồi cạnh anh như một điều hiển nhiên. "Bạn bè củ cơ mà!".  Cô hơi hồi hộp bởi chẳng biết cô lầm người giống người hay là người ta cố tình làm lơ.... Cô điên tiết, thấy giận ghê gớm, thầm trách " Gớm! Người gì đâu dễ quên quá!" "Đã vậy đay cũng chẳng cần hỏi hang..." , vậy là lắm lúc cô ném cho anh cái nhìn thiếu thiện chí..... Tiếng của anh khẻ khàng thốt nhẹ bên tai cô làm cô giật bắn cả mình, cô kịp giữ lại bình tỉnh chứ nếu không chắc làm tiêu điểm cho mọi ánh mắt nhìn.... Anh và cô hỏi thăm nhau, cùng trò chuyện với nhau, xem ra cả hai cũng vui vẻ và hợp tính gớm lắm....
Cuối cùng trước lúc chia tay, cả hai cũng có được số điện thoại của nhau. Và từ đó cô có thêm một người bạn....
....
Lần đầu tiên trong cuộc đời cô gặp người lạ mà dễ dàng cho nhau số điện thoại như thế, nguyên tắc của cô sống rất đơn giản, cô không thích cái gì cũng theo sự áp đặt mà tất cả phải đến như một điều tất nhiên sẽ đến.... cũng như cô gặp được anh vậy! Cô lại cười, nụ cười thật ấm áp...
....
Thời gian cứ trôi như một con thoi vô tình không thương tiết, tuy cô và anh ở gần nhau, cùng học chung trong một thành phố, vậy mà rất hiếm khi cô và anh gặp được nhau, cà phê và tán gẫu. Cô biết anh là sinh viên vượt khó, anh vừa làm vừa học nên lắm lúc cũng muốn chủ động hẹn anh cà phê mà chẳng dám. Từ sau cái lần cà phê với anh sau lần gặp gỡ tình cờ ấy, hình ảnh về đôi mắt anh cứ cuốn hút lấy tâm trí cô, mà mỗi khi rảnh là cô lại nhớ tới... Người ta nói chẳng sai, đôi mắt chính là cửa sổ tâm hồn....Cô lại suy tư!
....
Anh là sinh viên luật ĐHCT, anh cũng có một ngoại hình khá điển trai, anh cao to, nhìn bờ vai anh chắt nịt, màu da xạm nắng vì gió bụi phong trần, song nó vẫn toát lên một vẻ gì đó của người đàn ông từng trải khi tuổi còn ở độ 20, xoáy sâu vào tim óc cô về đôi mắt lúc nào cũng đượm vẻ buồn rười rượi.... Cô thật sự quý anh, cũng chẳng biết từ đâu cô lại dâng trào cảm xúc như thế...Thầm cảm ơn chuyến xe định mệnh đã để cô và anh gặp nhau....Cho cô được quan tâm anh trong dòng suy nghĩ của mình như thế!
....
Ngày nối ngày cứ trôi, vậy là đã hai cái tết trôi qua, đã hai lần cô được nhận lời chúc mừng sinh nhật từ anh.....và.... đã biết bao ngày, bao phút, bao giây cô đã nghĩ về anh nhỉ? Cô thật sự không nhớ rõ.... Rồi cũng chẳng biết từ khi nào tin nhắn của anh dành cho cô mỗi ngày một nhiều thêm, cô luôn nhận được những lời quan tâm của anh dù rằng cô biết anh rất bận rộn. Cô luôn được anh chia sẽ mỗi khi cô buồn hay không được vui về các con điểm. Cũng chẳng biết từ khi nào cô đã bắt đầu tin vào duyên số....
.....
Chắc có lẽ để cô tin vào định mệnh, vào duyên số an bày do trời đất khiến xuôi chính là vào một ngày mùa đông ấm áp đã được ghi lại bằng những dòng cảm xúc trong quyển nhật ký của cô.... Cô mơ màng lướt mắt nhìn lại....


".... Một ngày mùa đông, đêm noel... đã tới, cô tủi tủi khi mình vẫn cô đơn, nhìn xung quanh bao cặp đôi trai gái tay trong tay cùng những vòng xe cuộn tròn trên từng ngõ phố... Cô bâng khuâng nhận ra mình thật cô đơn bởi cái tính kén chọn của mình. Rồi cô cũng nhận được một lời mời của một người bạn, hai người ghép lại thành một đôi mà được cô ví von là "một đôi đũa lệch", "một cặp so le trong". Nhìn vào có ai biết họ không phải là một đôi hoàn hảo đâu, cứ ngỡ họ là của nhau cơ chứ! Ngồi sau lưng anh cô cũng cảm nhận được hơi ấp từ người anh, tuy đó không phải là hơi ấm của hương tình bén đượm nhưng ích ra cô cũng cảm nhận được sự quan tâm của anh, chính hơi ấm của anh làm cho cô hiểu sâu sắc hơn điều đó. Anh bị sốt, sốt rất cao, thân người anh tỏa nhiệt của cơn mê mê tỉnh tỉnh, gần 40 độ. Vậy mà anh vẫn chìu ý cô, đưa cô đi thực hiện hết ước mơ này tới ước mơ khác, chở cô đi rong rủi trên những nẻo đường giăng đèn ngang ngang dọc dọc, rồi thì thầm vào tai cô một câu khe khẻ, "giáng sinh vui vẻ, em nhé". Uhm thì giáng sinh của cô chỉ là như thế, chạy nhong nhong ngoài đường, tấm mát trong cơn gió lạnh đêm noel, tấp vào một quán ăn ăn những món thật cay và thật nóng, nhưng cô vẫn thấy ấm lòng khi được mở món quà noel, không phải vì cô vui vì được nhận quà, mà vì anh luôn thực hiện đúng nghĩa vụ của một "người yêu" dù không phải thật và cũng không thật sự cần thiết, anh quan tâm cô như những đôi tình nhân thật sự, hơn thế nữa cô còn hạnh phúc khi..... "Ấm áp không phải là bạn đóng của và chui tọt vào chăn ấm mà là khi bạn mở toang cửa sổ nhìn ra bên ngoài chắc chắn sẽ có điều thú vị làm sưởi ấm trái tim bạn. Ấm áp không phải là khi bạn mặc một lúc hai, ba cái áo ấm mà là khi bạn đứng trước gió lạnh từ phía sau có ai đó khoác lên cho bạn một tấm áo. Ấm áp không phải là khi bạn dùng tay xuýt xoa mà là khi ai kia khẻ nắm tay bạn. Ấm áp không phải là khi bạn nói "ấm quá" mà là khi có người nói với bạn rằng " Có lạnh lắm không?". Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt mà là khi có ai đó khoác lên vai bạn thật khẽ cái choàng tay. Và ấm áp là khi mà thử qua cái lạnh ùa về có ai đó khẻ thầm vào tai bạn " Chúc một mùa đông ấm áp, một mùa giáng sinh vui vẻ, an lành, hạnh phúc...".... khẻ thầm vào tai cô. Chỉ thế thôi nhưng đối với cô đó chính là đêm giáng sinh cô trải qua ý nghĩa nhất với một người hiện tại chưa ý nghĩa.....

Bạn có tin được không????...."
Chủ nhật, ngày 25 tháng tư năm 2012....
....
Đây chính là những dòng tâm sự của cô khi được đi chơi cùng ah như thế, mãi mãi anh sẽ không bao giờ biết, vì những niềm vui của cô chưa thật sự thể hiện trên đôi mắt, chưa thật sự biểu lộ ra vẻ ngoài của cô....anh sẽ chẳng bao giờ biết được....cô yêu anh, yêu đến nhường nào....

Nhạy cảm hay chưa tin????




Liệu một ngày nào đó bạn chợt phát hiện ra người mình yêu không thật sự yêu mình mà vẫn nhớ về một hình bóng khác? Liệu một ngày nào đó bạn chợt nhận ra rằng mỗi khi đi bên bạn người bạn yêu luôn nhớ về hình bóng cũ, và liệu một ngày với những điều tồi tệ xảy ra .... bạn sẽ như thế nào?
.....



Hôm nay tình cờ nó đọc được một mẫu chuyện rong chuyên mục tâm sự đọc giả mà Cô đã gửi cho nó xem, nó ngây người ra mà chẳng biết mình đang suy nghĩ điều gì.... Câu chuyện là chuyện đời của một người cô gái, đang học năm thứ 4 đại học ngoại thương.... Cô ấy cũng khá xinh và cũng được nhiều cái đuôi đeo đuổi, làm quen.... Cô thuộc loại người kính đáo tình cảm, cũng là một cô gái đoan trang nết na không phóng túng trong những ngày tháng xa nhà đi học. Rồi một ngày đẹp trời, tình yêu đã đến với đời cô, cô quên một chàng trai tuấn tú học cùng trường, tình yêu đến nhanh như tia chớp, cô lao vào yêu như điên như dại. Yêu nên cô trao cho anh cả đời con gái, say đắm trong mật ngọt tình yêu cô đâu biết cô đang ngậm vào trái đắng. Cứ tưởng hạnh phúc mỉm cười với cả hai, nhưng không ngờ tình cảm của cô dành cho anh đổi lấy bằng hai từ "thay thế". Anh thú nhận rằng anh không quên được mối tình đầu, cũng chưa bao giờ anh quên người con gái kia. Trái tim nhỏ bé của cô vụn vở, cô nghe mưa đổ ập xuống đời giông bão khi giữa trưa hè nắng chói, nước mắt mặn đắng nơi khóe môi, cô lao xe chạy như một người mất trí....
....


Cuộc đời tươi đẹp bổng chốc tối đen, năm thứ 4 đại học ngoại thương đang rực rở chào đón....Tình yêu làm cô chết lặn nửa tâm hồn... Cô không thể tốt nghiệp khi trái tim mình quá bị tổn thương, những giọt máu không ngừng tuôn chảy xoáy sâu vào tâm can vì một con người phản bội. Liệu có anh chịu được cảm giác mình mang tên là người "thay thế"? Liệu có ai chịu được cảm giác mình chia sẻ người mình yêu cho một người khác? Cô hỏi thầm và tự trách mình khờ dại quá!....Yêu mù lòa và đau khổ cũng thật ngu ngốc!
....


Cô bảo lưu kết quả hơn một năm, cô lao vào những cuộc đời bất hạnh, cô hay đi công tác từ thiện, vào các trại mồ côi để giúp đỡ các em, cô đi làm bất kể thời gian, giờ giấc để có thêm thu nhập, nhưng cái chính là cô muốn mình phải thật bận rộn để đừng bao giờ nghỉ đến anh - một con người bội bạc... 
...


Cứ ngỡ thời gian sẽ là phương thuốc nhiệm màu giúp cô xóa đi kí ức đau thương và làm mờ vết thương cũ. Nhưng tim tan nát lại càng rướm máu bởi vết thương ngày nào nay được anh khuấy sâu thêm, nhìn anh tay trong tay người tình nhân cũ, nước mắt cô lại rơi.... Đôi mắt chợt long lanh những tia lửa, cô quyết lòng không vùi dập tương lai vì người đàn ông ấy, họ không xứng đáng, nghĩ thế cô tiếp tục việc học của mình và cô đã thành công....
....

Ra trường với mảnh bằng tốt nghiệp hạn ưu, nhan sắc lại xinh đẹp, cô cũng rất được lòng khi giao tiếp với mọi người xung quanh, bước đầu tạo dựng sự nghiệp làm hình ảnh của anh mờ nhạt dần trong tâm khảm trái tim cô bởi những thành công mang lại, cô nhanh chóng được lòng mọi người, chỉ trong 3 năm cô đã là trưởng phòng kinh doanh của một công ty có vốn đầu tư nước ngoài.... Đồng nghiệp không ít người đem lòng yêu mến cô, trong đó có một anh tên Tùng. Anh ấy là trưởng phòng nhân sự cùng công ty, rồi cái gì đến cũng đã đến....
...

Mưa dầm thấm đất, ông bà mình nói chẳng sai. Sau khi kết thúc mối tình ấy, 8 năm, đã 8 năm cô phấn đấu miệt mài, 8 năm trời để có thể quên anh và cô đã kết thúc sự đau khổ ấy bằng một lễ cưới thật long trọng. Đi bên cô là người đàn ông kính cận điển trai, công thành danh toại. Anh ấy đã xoa dịu nổi đau của trái tim cô từng ngày, từng ngày và thay vào đó và một tình yêu mãnh liệt, nồng cháy.... Cô đã vượt qua chuỗi ngày đau khổ của mình bằng tình cảm của anh....như thế đấy....
....


Đi bên anh, cô tươi cười nhưng vẫn có một cái gì đó buốt giá con tim..... Song cô quyết lòng gạt hình bóng cũ ra khỏi tim mình và yêu người đàn ông đang hiện diện trước mặt cô - người mà cô gọi là chồng mãi mãi....
.....

Thấp thoáng phía xa xa, có một chàng thanh niên tuấn tú, nép bên lề hạnh phúc của đôi vợ chồng son. Không ai khác hơn đó chính là người đàn ông đã làm tim cô tan nát ngày trước. Nhưng bây giờ đối với cô, anh chỉ như một cái gì đó, như áng mây mù che lắp cuộc đời mình, càng nghĩ lòng càng thầm cảm ơn chồng đã cho cô một bờ vai vững chắc suốt đời mà cô chẳng cần giành giựt với bất cứ ai.... Cô nguyện với lòng sẽ chung thủy và hết mực yêu thương Tùng, còn anh, đối với anh giờ đây cô chỉ xem như một điều hiển nhiên trong cuộc đời cô mà tiếp bước.....
....

Đây là câu chuyện nó đã đọc được cách đây gần 2 tháng. Và bây giờ nó chính là một nửa của nhân vật cô gái kia....vì hiện tại nó vẫn chưa vượt qua được quá khứ, chưa thật sự quên anh, chưa tìm cho mình động lực nào sống cả, cũng như chưa từng nghĩ là mình sẽ quên được anh...trong tim....

....

Có thật sự hạnh phúc sẽ mỉm cười với ta như thế không? Nó trầm ngâm rồi tự hỏi lòng mình? Chắc gì mình sẽ quên được anh giống như cô gái ấy! Chắc gì mình đã làm được điều vĩ đại như thế đây??? Càng nghĩ....nó càng đau, sao người con gái ấy giống mình quá thế không biết. Có thế ta mới biết trên đời này vẫn còn rất nhiều những cuộc tình tương tự, đẫm đầy nước mắt như thế....Anh không phải là trường hợp ngoại lệ trong cuộc đời này đâu....
...Hãy cố gắng mạnh mẽ lên nào nó nhé! Lại một ngày nhớ anh đau khổ!....